Tin tức - Cửa hàng thuê truyện cuối cùng ở Hải Phòng: Nơi lưu giữ gần 20 năm ký ức tuổi thơ và nửa thế kỷ dấu ấn một chuyện tình

Ngày đăng:
17/04/2018

Nép mình trong con ngõ nhỏ bình yên trên tuyến đường Lạch Tray vốn nổi tiếng ồn ào, cửa hàng của ông Phú - bà Tiêu thu hút người đi qua bằng tấm biển chào đơn giản: "Xin mời thuê truyện (Không phải đặt cọc).



Tấm biển chào be bé bình dị là thứ duy nhất để mọi người chú ý và nhận ra cửa hàng.

Ít ai biết rằng, căn nhà 40 mét vuông chẳng có gì ngoài những giá truyện đồ sộ đã in màu thời gian này chính là cửa hàng thuê truyện cuối cùng còn tồn tại ở thành phố Cảng. Và có lẽ cũng ít ai biết rằng, đây còn là nơi lưu giữ một câu chuyện tình.

Đón tiếp chúng tôi là một bà lão đã 83 tuổi, tóc điểm hoa râm, gương mặt phúc hậu lúc nào cũng thoáng nét cười. Ấy là bà Tiêu - chủ cửa hàng. Chồng bà - ông Phú đã mất cách đây 2 năm nên hiện tại chỉ có mình bà trông coi cửa hàng.



Bà Tiêu - 83 tuổi là chủ cửa hàng thuê truyện đã 19 năm nay.

Bà kể, cửa hàng thuê truyện này được mở từ năm 1999, sau khi vợ chồng bà về hưu. Về hưu, ông bà nghĩ buồn quá, muốn mở một cửa hàng kiếm niềm vui, kiếm thêm cả thu nhập. Ông là thương binh, đã từng sống đời lính vui với thơ, ca, sách, truyện nên quyết định mở cửa hàng cho thuê truyện này.

Thời đó, văn hóa đọc, đặc biệt là truyện tranh mới bắt đầu nổi lên ở Việt Nam, người người đọc truyện tranh, nhà nhà đọc truyện tranh. Nhưng thời đó cũng nghèo, người ta làm gì có điều kiện mua truyện đọc, thành thử ra ai cũng đi thuê truyện. 






Truyện trong cửa hàng chất cao đồ sộ trên giá.



Những ngày đầu tiên, ông bà cũng tính, khách muốn thuê truyện phải đặt cọc. Sau ông nghĩ: "Người ta có tiền đặt cọc thì đi mua truyện cho rồi, cần gì phải thuê". Thế là ông bà không bắt đặt cọc tiền nữa. Mỗi khách đến thuê sẽ được ghi một mã số vào sổ, mỗi mã số tương ứng với địa chỉ nhà, số điện thoại, họ tên người thuê. "Thế là có thể vô tư thuê bao nhiêu cũng được" - bà Tiêu vừa nói vừa chỉ vào những cuốn sổ ghi lại danh tính khách hàng đã dày lên sau 19 năm trời.



Đây là những cuốn sổ ghi mã số khách hàng qua từng năm.

Có cửa hàng thuê truyện, hai ông bà lấy đó làm niềm vui to lớn tuổi xế chiều. Bà kể: "Ngày xưa đông khách lắm, xe của khách đến thuê gửi tràn ra cả hai bên đường. Có tháng ông bà cho thuê được 7, 8 triệu tiền truyện đấy". Nhẩm tính giá thuê ngày xưa 500 đồng/cuốn thì đủ hiểu cửa hàng tấp nập người thuê ra sao.

Thế rồi 2 năm trước, ông Phú mất vì biến chứng vết thương do mảnh đạn năm xưa. Cùng với sự đổi thay của thời đại, khách đến thuê truyện cũng vãn dần. Nhắc về ông, mắt bà lại sáng lên: "Ông tinh lắm! Ông tinh lắm" - bà nhắc đi nhắc lại như sợ người ta quên, và chữ "lắm" bà kéo dài ra không giấu nổi vẻ tự hào. Trò chuyện với chúng tôi mà bà như đang sống lại ký ức những ngày xưa cũ.



Ông Phú - chồng bà Tiêu đã mất 2 năm nay.

"Ngày ông còn sống, ông tự tay ghi chép sổ sách, ông nhớ từng quyển nào để ở đâu, khách nào thuê truyện gì, muộn bao nhiêu ngày", "Ông viết chữ đẹp lắm, quanh nhà toàn là chữ ông", "Ông khỏe lắm, chẳng ốm chẳng đau gì, đi bệnh viện mổ vết đạn thế rồi đùng một cái..." - Giọng bà đều đều nhắc về người chồng đã khuất như một thước phim quay thật chậm, thật đều.



Bà Tiêu sống cùng gia đình con cả, sức khỏe bà đã yếu và mắt trái gần như không còn thấy gì.

Trong cửa hàng, bút tích của ông Phú vẫn còn ở khắp mọi nơi thật. Từ cái bảng treo ngoài cửa "Trả truyện sớm thả vào thùng" kèm một cái thùng treo lủng lẳng nay đã gỡ mất vì vắng khách. Cho đến cái bảng khác "Gọi to lên, bà ở trong nhà bà sẽ ra ngay!", cho đến từng giá truyện, từng quyển truyện, đều là những lời nhắn bình dị vô cùng.






Bút tích của ông Phú tràn ngập khắp nơi trong của hàng.



Rồi bà kể mãi về "chiến tích" những lần ông xử lý những trường hợp éo le khi mở cửa hàng. Có lần, cả một lớp rủ nhau bùng truyện, ông đến tận trường, gặp ban giám hiệu, đòi gặp cả phụ huynh, ông đòi lại bằng hết. Lần khác, khách tới thuê đông quá, xe dựng ở ngoài không ai trông nên bị ăn cắp, hôm sau báo chí gán cho nhà bà cái tiếng cửa hàng trộm xe. Ông vừa giận vừa buồn, từ đó ông mua rất nhiều khóa về, khách nào tới là dặn tự khóa xe lại cẩn thận thì thôi.



Ông và bà đều rất cẩn thận, câu nói ông bà nhắc khách nhiều nhất khi tới thuê truyện là: "Nhớ khóa xe cẩn thận!".

Nguồn: vietnamnet