Tin tức - Chuyện đàn bà: Cây độc không trái, gái độc không con

Ngày đăng:
07/09/2018

Với mỗi người phụ nữ, mang thai và làm mẹ là một thiên chức thiêng liêng, hạnh phúc. Thế nhưng, không phải ai cũng có cho mình được “tài sản vô giá ấy”. Có những người mất đi hoàn toàn thiên chức làm mẹ, nhưng cũng không ít người phải trải qua muôn vàn cay đắng, tủi nhục và đau khổ để được nghe tiếng gọi “Mẹ ơi!”.

Chị Nguyễn Thị Thúy (SN 1987, Phú Thọ) cũng là một trong những hoàn cảnh éo le đó. Lấy chồng từ năm 23 tuổi nhưng đến năm 28 tuổi, chị mới sinh được đứa con gái đầu lòng. Để có được cô con gái bé bỏng, đáng yêu như ngày hôm nay, chị đã cùng chồng vượt qua đoạn đường dài và cửa ải của mẹ chồng.

Nhớ lại những ngày tháng đó, chị Thúy chia sẻ: “Cưới xong tôi làm gần nhà, chồng đi công tác xa vài tháng mới về một lần. Vì mẹ chồng tôi khao khát cháu nội nên có những lần chồng tôi đã xin nghỉ một tháng ở nhà với vợ để kiếm mụn con. Thế nhưng, cái bụng tôi mãi vẫn lép kẹp. Mẹ chồng bắt vợ chồng tôi đi khám và kết quả là do tôi bị rối loạn tiết tố, uống thuốc một thời gian là khỏi và không ảnh hưởng gì đến vấn đề sinh nở.

Uống bao nhiêu thuốc nhưng 1 năm, 2 năm, 3 năm, tôi vẫn không hề có biến chuyển gì. Những ngày tháng đó, đêm nào tôi cũng khóc và tủi hờn vì những lời ác khẩu của mẹ chồng và hàng xóm “cây độc không trái, gái độc không con”.




Những năm đầu không thể sinh được con, chị Thúy luôn phải chịu những lời cay đắng từ mẹ chồng (Ảnh minh họa).

Biết vợ buồn, tủi thân nên chồng chị Thúy cũng động viên rất nhiều. Cả hai anh chị cùng nhau đi cắt thuốc nam, thuốc bắc, đến các bệnh viện thăm khám nhưng có lẽ “duyên” của họ chưa đến. Đến năm thứ 4, chị có bầu, nhưng hạnh phúc chưa được bao lâu thì bác sĩ thông báo chị có thai ngoài tử cung và phải bỏ ngay lập tức, nếu không sẽ rất nguy hiểm.

“Tôi buồn tủi, chỉ biết ôm chồng khóc. Mẹ chồng tôi đã không động viên, chia sẻ còn nói bóng gió tôi không biết giữ gìn. Những ngày tháng sau đó, mỗi khi thấy trẻ con đến chơi, mẹ tôi lại bảo “Nhìn trẻ con thích thật, nhà này bao giờ mới có được diễm phúc ấy. Bạc… quá bạc”. Tôi chỉ biết ngậm đắng nuốt cay và âm thầm cùng chồng đi chữa bệnh, cắt thuốc về uống.

Về làm dâu được 5 năm nhưng tôi vẫn chẳng thể có con, vợ chồng quyết định đi thụ tinh nhân tạo. Chúng tôi chuẩn bị hết tinh thần, vấn đề tiền bạc để xuống bệnh viện dưới Hà Nội. Thế nhưng, tin vui bất ngờ ập đến, tôi phát hiện mình có bầu. Tôi đã quá kinh được 7 ngày, tôi nghĩ chắc do mình loạn như những tháng trước, nhưng chồng tôi liên tục giục thử, nào ngờ… hạnh phúc thật sự đã đến”, chị Thúy chia sẻ.

Từ ngày có bầu, chị Thúy liền trở thành “bà hoàng” trong gia đình. Mẹ chồng chiều chị ra mặt, thích ăn gì là được đấy. Không những thế, bà còn không cho chị đụng tay vào bất kỳ việc gì. Có bầu, chị yếu hơn rất nhiều, do thai thấp chị phải thường xuyên đi viện tiêm, kiểm tra sức khỏe.




Hạnh phúc đã mỉm cười với chị Thúy. Ảnh minh họa.

“9 tháng mang bầu với tôi vô cùng gian khổ. Một tuần tôi phải vào viện 4 lần, tiêm đủ mọi thuốc để giữ thai. Cứ mỗi lần ốm, đau bụng tôi vừa khóc vừa vội vàng vào viện vì sợ không giữ được con. 9 tháng cũng qua đi, con gái tôi xinh xắn đã ra đời.

Gia đình 2 bên ai cũng hạnh phúc, đấy là “quả ngọt” cho tình yêu 5 năm của chúng tôi. Thế nhưng, có cháu rồi mẹ chồng tôi lại “khát” cháu trai. Mới sinh được hơn 1 năm, tôi lại bắt đầu hành trình tìm kiếm cháu đích tôn theo ý mẹ chồng. Dù ý mẹ chồng như vậy, nhưng chồng tôi có nói, con nào cũng được. Dù có sinh thêm 3 cô con gái thì chồng tôi vẫn yêu vợ con và thấy hạnh phúc”, chị Thúy bày tỏ.

Chị Thúy bảo, nghe chồng an ủi vậy chị cũng bớt tủi thân phần nào. Thế nhưng, gánh nặng mẹ chồng đang đặt lên vai khiến chị thấy áp lực vô cùng. Chắc hẳn, hành trình tìm kiếm quý tử của chị Thúy sẽ còn dài hơn nhiều!

Theo Người Đưa Tin