Tin tức - Cứ chạy mãi về hướng không có người đợi

Ngày đăng:
10/09/2018

Cứ chạy mãi về hướng không có người đợi - Hình 1

ảnh minh họa

Tôi biết đôi mắt em buồn, nỗi buồn thuở mới lớn: cứ chạy mãi về hướng không có người đợi, dù không lối ra vẫn hết lòng tha thiết. Tôi thấy cảm giác của mình, là muốn đem tới yên ổn cho em. Cảm giác đó thật sự rất lạ.

Tôi kiếm tìm nơi em một phần tuổi trẻ đã qua của mình. Quá khứ đó có vô tư và bồng bột. Còn trẻ thì đâu cần nhiều ràng buộc? Khi chân trời trước mắt rất rộng mở, khi tương lai là không đoán định được nhiều, ta cứ thích nhau thôi, việc gì phải yêu? Rồi sau đó niềm thích làm tim mình chệch nhịp. Ai đó đến bên người ta yêu, nắm tay và cùng người ấy làm những điều bản thân ta chưa từng. Còn ta chỉ biết tự nhủ: “Không có gì, không sao cả. Ừ, câu chuyện ấy xem như bằng không…”

Một chiều rất vội, chúng ta dành vài quan tâm nhỏ nhặt cho nhau, khi cả hai đều đang ngập trong nỗi cô đơn. Qua mấy buổi chiều, cảm giác trong tôi vẽ lên hình hài nỗi nhớ. Nỗi nhớ thật khó để giấu đi, cũng thật khó để xem như không có gì.

Em là cô gái nhỏ bé thích được nuông chiều. Em muốn có thứ tình yêu ngọt như ly trà sữa. Trong mắt em, những điều không tưởng nhất đều có thể xảy ra. Thế giới đối với em thật đơn giản! Chính sự đơn giản đó làm em trở nên mỏng manh trong những nguyện ước của bản thân.

Em là cô gái nhỏ bé, có thể cảm động một người chỉ vì lý do là người ấy thường xuyên nhắn tin với mình vào mỗi buổi tối. Người ấy là kẻ đầu tiên làm như thế, em cho điều ấy là ấm áp, ngay cả khi đã nhiều lần vì người ta mà chơi vơi.

Tôi không gọi những điều em trải qua là sai lầm. Tôi không như một vài người, họ không thích em trong những loay hoay cảm xúc. Tình cảm bắt đầu là khi ta thấy thương một ai đó, nhìn người đó khác với cái cách mà mọi người nhìn. Rồi ta muốn nắm tay người ấy đi qua những cơn sóng lòng, có thể nguyện lòng vì người ấy mà cho đi.

“Có những điều anh biết em không tiện nói với anh, nhưng hãy tin là anh hiểu hết.”

Tôi hiểu hoài niệm em về một người. Hiểu những hi vọng chúng ta có đôi khi dễ dàng mờ đi về một nỗi nhớ chớm hiện lên trong em, mang dáng hình cũ kỹ.

 

Đoạn đường cũ với em đã quá nhiều ngã rẽ và hụt hẫng. Đoạn đường hôm nay, khi em muốn ngoảnh lại cũng chẳng hề khác gì. Chỉ muốn nói với em một điều rằng, khi lòng em làm bão, khi em cần cho mình chút yên bình, thì hãy nhớ đến tôi.

Chỉ mong em một lần trở về nơi tôi đứng đợi không gượng ép. Trở về như thế, hạnh phúc mới có thể bắt đầu.

Theo Laodongthudo.vn