Tin tức - Tôi chấp nhận nuôi con “tu hú” để có tiền

Ngày đăng:
12/09/2018



Tôi và người yêu đường ai nấy đi sau 5 năm “niềm vui nhân đôi, nỗi buồn sẻ nửa” khi cùng nhau chung trường, chung khoa ở trường đại học. Tình cũ may mắn có việc làm tốt, lai may mắn có ngay một anh sếp nho nhỏ rước về dinh.

Còn tôi sau một năm chật vật tìm kiếm mới có việc làm ở công ty không mấy tiếng tăm. Nhà thuê, cơm bình dân, tháng tháng nhận đồng lương còi vì bị giám đốc trừ nhiều khoản với lí do chưa hoàn thành nhiệm vụ, chưa năng động, sáng tạo, chưa làm hết khả năng, ..v..v

Cố gắn bó với công ty được 2 năm thì tôi quyết định nghỉ việc để đi tìm vận may mới. Không biết ông Trời ưu ái với tôi đến mức nào mà đúng ngày sinh nhật lần thứ 27 của tôi, tôi được vợ chồng ông chủ của một doanh nghiệp tư nhân chuyên buôn bán nội thất cao cấp, nhận vào làm việc.

Với trình độ một kiến trúc sư được đào tạo bài bản với nhân thân tốt, trưởng thành từ một vùng quê nghèo và với vóc dáng, mặt mũi dễ coi không khó để tôi chinh phục ông bà chủ với mức lương khởi điểm không chê vào đâu được.

Tôi không phải mất tiền thuê trọ nữa mà ông chủ cho tôi một gian sát cạnh kho hàng để tiện việc sinh hoạt. Tôi vẫn ăn cơm bình dân nhưng thỉnh thoảng bà chủ đón vợ chồng con trai, con gái và các cháu nội ngoại về chơi lại sai chị bếp bưng đãi tôi vài món ngon.

Công việc suôn sẻ, thu nhập ngày càng cao, tôi đã sắm được xe máy, đã mua được nhiều thứ phục vụ cho cuộc sống riêng tư mà ngày trước có nằm mơ tôi cũng không nghĩ là mình có thể. Tôi cần mẫn cống hiến sức lực, trí tuệ cho công ty, từ chối tất cả những cuộc vui, những mối tình để phấn đấu cho sự nghiệp.

Sau 5 năm làm việc cho ông bà chủ, tôi đã góp được một số vốn kha khá với mong ước là mua một căn hộ giá rẻ để an cư. Tôi đánh bạo mang ý định mua nhà riêng tâm sự với ông bà chủ và được ông bà chủ ủng hộ là sẽ cho tôi vay trừ vào lương hàng tháng nếu số tiền tôi thiếu không quá lớn.

Thế nhưng mơ ước của tôi chưa thực hiện được bởi vì bà chủ phải chi tiền đột xuất cho gia đình em gái mình chuyển từ quê ra thành phố. Ngày vợ chồng em gái bà chủ đưa 3 con đến chào hỏi ông bà giám đốc, tôi thật sự ngỡ ngàng, tim đập lỗi nhịp vì cô con gái út của họ quá xinh đẹp, quá dịu dàng.

Chỉ một cái gật đầu chào xã giao, một ánh mắt nhìn đầy thiện cảm của em dành cho tôi đã khiến tôi ngày đêm mơ tưởng. Chưa kịp thổ lộ lòng mình với người đẹp thì qua bà chủ tôi biết “hoa đã có chủ”.

Người yêu của em chính là con trai của đối tác làm ăn lâu nay với ông bà chủ của tôi. Cố quên bông hoa đồng nội đang e ấp khoe sắc, khoe hương, tôi lao vào công việc để kiếm tiền lo cho căn hộ đang còn trong mơ của mình.

Thế mà đùng một cái cách đây gần 1 năm bà chủ cho gọi tôi vào nhà riêng, bà cho biết rằng cháu gái bà đã chia tay với người yêu, rằng khi bà “bật đèn xanh” cho cháu gái biết tôi có tình cảm với cô ấy thì cô ấy đã đồng ý đế đi cùng tôi trong suốt chặng đường đời còn lại.

Bà còn bảo nếu tôi chịu lấy cháu gái bà tôi không phải tích cóp tiền để mua căn hô riêng nữa, mà thiếu bao nhiêu bà sẽ “tặng đủ cho vợ chồng cháu, coi như của hồi môn”…

Ù tai viễn cảnh bà chủ vẽ ra, vả lai tự nhiên được cô vợ xinh như mộng mà không một ngày trồng cây si, không tốn một đồng tình phí để chinh phục tôi gật đầu ưng thuận ngay. Đám cưới của tôi và người đẹp diễn ra ngay sau khi bà chủ đề xuất có một tháng.

Đêm tân hôn vì men rượu, vì ngập tràn trong hạnh phúc bất ngờ, tôi cũng không để ý đến thái độ miễn cưỡng của vợ, cũng không biết là em có còn cái quý giá ngàn vàng của người con gái dành cho tôi hay không.

Chúng tôi có nhà riêng ngay trước khi cưới và 6 tháng sau ngày cưới, cô vợ xinh đẹp của tôi sinh cho tôi một cô con gái không hề có chút gì giống tôi mặc cho tôi cố công tò mò tìm kiếm.

Thấy thái độ của tôi, bà chủ lại thẽ thọt rằng nếu tôi bỏ cháu gái và con riêng của cô ta, bà sẽ đòi lại số tiền đã hỗ trợ cho tôi mua nhà cùng toàn bộ tài sản, không những thế bà cho tôi nghỉ việc luôn! Thân cô, thế cô, tôi đành cắn răng sống cùng cô vợ trẻ, cùng đứa con là kết quả ngọt ngào của cô ấy và anh chàng tình cũ nay đã có gia đình đầm ấm ở cách nhà tôi không xa…

Theo Eva